Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Giới trẻ Sài Thành trổ tài bắn cung

Bắn cung là môn thể thao đang thu hút sự quan tâm của các bạn trẻ tại TPHCM

Nếu trước kia nhiều bạn trẻ chỉ biết đến môn "Bắn cung thể thao" qua tivi thì giờ đây, với sự ra đời của câu lạc bộ bắn cung Tp.HCM, các bạn trẻ lại có một sân chơi để tìm hiểu về môn thể thao mới này.

Có mặt tại CLB bắn cung Tp.HCM lúc 6h tối, chúng tôi bất ngờ khi phòng tập bắn cung tương đối nhỏ nhưng lại thu hút đông đảo các bạn trẻ đang chăm chú tập bắn và trao đổi kỹ thuật bắn cung. Đặc biệt nhiều bạn nữ sinh "liễu yếu đào tơ" lại chọn môn thể thao này để giải trí trong kỳ nghỉ hè năm nay.

Cây cung có nhiều mức độ nặng nhẹ khác nhau, từ loại khoảng 7kg cho đến khoảng 30kg. Với mức độ nào cũng đòi hỏi người chơi phải có một đôi tay thật vững vàng để có thể giương cung cho đúng cách. Khi đến với phòng tập, điều đầu tiên mà bạn phải làm đó là đo sức mạnh đôi tay bằng một hệ thống đặc biệt. Tùy theo sức mạnh mà chọn loại cung vừa sức, vì cầm cung quá nhẹ hay quá nặng đều không tốt. Tuy nhiên, để sở hữu một bộ cung tên chuẩn để tập luyện các bạn trẻ phải bỏ ra ít nhất 7 triệu đồng bao gồm cung tên và dụng cụ bảo hộ. Nhưng những vận động viên đi thi đấu thì họ phải dùng cây cung có giá trị lên đến 3000 USD.

Bạn Kỳ Duyên, nữ sinh đến từ quận Tân Phú - Tp.HCM cho biết: "Em mới tham gia vào CLB bắn cung Tp.HCM nhưng em cảm thấy rất hào hứng với môn thể thao này. Nó giúp cho em có thể rèn luyện được tinh thần, sự tập trung cao độ, giúp em thư giãn khi phải trải qua những giờ học đầy căng thẳng".

Một số hình ảnh của các bạn trẻ tại lớp bắn cung




Tuy phòng tập bắn cung này mới thành lập nhưng đã thu hút nhiều bạn trẻ đến tham gia


Từ các em thiếu nhi đến những nam thanh nữ tú đều thích thú với bộ môn này


Giờ học bắn cung của một nhóm nữ sinh


Ở câu lạc bộ có rất nhiều loại cung từ trợ lực đến không trợ lực, giá trung bình của một cây cung thể thao này có giá từ 7 triệu - 14 triệu đồng


Trước khi vào phòng bắn, các bạn nữ sinh phải mặc áo giáp, bảo vệ tay...


Miếng giáp bảo vệ cánh tay trước dây cung


Hướng dẫn viên đang hướng các bạn nữ sinh những động tác cơ bản của môn thể thao bắn cung


Bài tập căng dây cung trên cây cung mô hình trước khi tập với cung thật


Thế đứng trong môn thể thao này cũng khá quan trọng,


Chị Đoàn Thị Lệ - Phó chủ nhiệm CLB bắn cung TP.HCM đang hướng dẫn cho các bạn học viên kỹ thuật ngắm bắn.


Muốn bắn chính xác vào hồng tâm, cần có sự tập trung tâm trí cao độ.


Giương cung cũng là một trong những kỹ thuật quan trọng. Khi giương cung lên phải kéo căng dây cung và bắn tên đi với tốc độ nhanh nhất.


Cây cung có lực kéo rất lớn nhưng không làm khó được các cung thủ "xì tin"


Đội cung thủ xinh đẹp của CLB bắn cung TP.HCM vừa mới "tốt nghiệp"


Sau khi trải qua 2 -3 tiết học kỹ thuật cơ bản những cung thủ bắt đầu được thực hành bắn cung thật


Gương mặt nghiêm nghị của một nữ cung thủ đang ngắm bắn vào hồng tâm trên bia


Các nữ sinh đã trở thành những cung thủ thực sự


Bắn trúng hồng tâm là việc đơn giản của các nữ cung thủ tại câu lạc bộ .




Các bạn trẻ luôn vui vẻ, và thoải hơn sau mỗi lần sinh hoạt tại CLB bắn cung

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Ngọt ngào mối tình sinh viên

Anh biết, mình không thể mang cho cô gái cuộc sống sung túc như chàng trai lịch lãm kia

Đôi bạn trẻ có cái tên cùng vần, thi cùng phòng, cùng bằng tuổi và nói chuyện rất hợp nhau trong những ngày thi đại học. Bất ngờ hơn, cả hai bạn cùng thi đỗ và học chung một lớp với nhau. Tình cảm chớm nở những ngày thi đại học đã nhanh chóng trở thành tình yêu sinh viên khi mà họ sớm đã có chung mối duyên từ lâu.

Năm nhất thơ mộng!


Cả hai cùng đến từ những vùng quê khác nhau. Lần đầu tiên xa gia đình, nỗi nhớ nhà, sự trống trải trong lòng, bạn bè đều mới mẻ, khiến họ dễ đồng cảm với hoàn cảnh của nhau. Ngày ngày, đôi bạn chở nhau tới trường, tối tối hàn huyên tâm sự, đạp xe lòng vòng quanh thành phố…

Có những tối đạp xe từ khu ký túc xá 8 cây số chỉ để lên Tràng Tiền thưởng thức hương vị kem nổi tiếng xứ Hà thành. Rồi qua Hồ Gươm xanh mát với tháp Rùa lung linh ánh đèn huyền ảo. Chàng lôi ra trong túi quần một bài thơ mới làm, đọc ngượng ngùng, cuống quýt. Nàng sinh viên xinh đẹp ngồi sau cười khúc khích. Ôi cái thời sinh viên non nớt, nghèo nàn nhưng thật trong sáng, mãnh liệt và đáng yêu.

Năm thứ hai gắn bó!

Nền móng vững chắc của tình yêu năm thứ nhất đã giúp họ vượt qua được mọi khó khăn và trở nên gắn bó hơn. Mỗi người đều đã quen với môi trường sống, có thêm những người bạn mới thân thiết. Tuy nhiên, họ vẫn dành cho nhau những khoảng thời gian để tình yêu thêm gắn kết. Đôi bạn trẻ giúp đỡ nhau trong việc học hành, sốt sắng những ngày đau ốm…

Cũng có lúc, tình yêu trở nên cực đoan khi cô bạn gái được một người bạn trai khác nhắn tin hay chàng trai được một bạn gái khác liếc mắt. Những vụ cãi vã, tranh luận, hờn ghen… làm gia vị giúp cho tình yêu của họ trở nên cao thượng hơn khi họ vượt qua tất cả.


Nhìn lại cuộc sống của mình cùng tình yêu sinh viên nghèo nàn, cô thấy đôi chút mặc cảm (Ảnh minh họa)

Năm thứ ba thực tế!


Mỗi người đã tìm được cho mình một công việc làm thêm. Cuộc sống ngày càng khó khăn khi mà sự chu cấp của gia đình chỉ có hạn. Họ lao vào kiếm tiền. Việc học tập cũng trở nên căng thẳng hơn. Họ thậm chí không có thời gian dành cho nhau.

Công việc làm thêm giúp cho họ va chạm nhiều hơn với cuộc sống. Họ có được nhiều mối quan hệ. Cô sinh viên đại học xinh xắn lọt vào mắt của một anh chàng kỹ sư. Cô xao lãng hơn, đắm đuối hơn trước chàng kỹ sư ga lăng, lịch lãm, thành đạt và từng trải. Nhìn lại cuộc sống của mình cùng tình yêu sinh viên nghèo nàn, cô thấy đôi chút mặc cảm. Cô lén hẹn hò với anh chàng kia, bỏ mặc chàng sinh viên nghèo ôm mối tình “hữu duyên”.

Năm thứ tư “Mình chia tay nhé, mỗi người cần có một cuộc sống riêng”


Những tin nhắn thưa thớt dần. Sự lảng tránh của cô gái làm chàng sinh viên nghèo đa nghi. Cậu lén theo dõi và sốc khi nhìn thấy cô đang ngồi sau xe máy và ôm chặt chàng trai khác, hơn mình về mọi mặt. Kiềm chế cảm xúc, tối đến, cậu gọi cô gái ra quán cà phê và chờ một lời giải thích về một tình yêu tươi đẹp thời sinh viên nay còn đâu?

Nhận được câu trả lời: “Mình chia tay nhé, mỗi người cần có một cuộc sống riêng”, chàng sinh viên nghèo hiểu ra rằng cậu không thể mang lại cho cô gái bộ trang sức bằng vàng tây sáng loáng trên đôi tai , trên cổ và trên tay nàng. Tình yêu không thể bằng lời hứa suông, không thể chỉ là cái ôm thật chặt, một bờ vai vững chắc mỗi khi cô gái muốn dựa vào.

Tình yêu tươi đẹp thời sinh viên khép lại. Khép cả những giấc mơ mới hé. Nhưng để lại một vấn vương, một sự tiếc nuối ngọt ngào…

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Tình yêu với anh chàng làm báo


Cho phép em được hạnh phúc với hạnh phúc của anh nhé. Sau bao bộn bề của cuộc sống, em chợt nhận ra rằng tình yêu nhiều khi không nhất thiết phải là ở mãi bên người mình yêu, chỉ cần mình luôn nhớ về họ.

Anh! Hôm nay là ngày nhà báo Việt Nam, ngày của anh, không hiểu sao trong em có một cảm giác rất kỳ lạ. Đã mấy năm rồi anh nhỉ, em thật vô tâm không nhớ nổi, ngày em rời xa anh để rồi đón nhận cuộc sống với bao nhiêu hối hả và mệt mỏi. Đã bao năm em không nhớ tới ngày này, vậy mà hôm nay em nhớ đến, bao cảm xúc dồn về, em nhớ lại những con đường Hà Nội, những công viên mình từng tay trong tay, anh đã trao em những nụ hôn nồng nàn.

Em ngất ngây trong tình yêu của anh, của chúng mình, rồi cũng chính em đã rời bỏ tất cả để đi tìm những thứ không phải của mình. Hôm nay, em bỗng nhớ anh da diết, muốn cầm máy gọi cho anh, rồi em đã kìm lại được cảm xúc đó. Em yêu anh không có nghĩa phải len lỏi vào cuộc sống của anh, em sẽ đứng ngoài để dõi theo cuộc sống của anh vì biết rằng anh đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình.

Có những điều anh không thể nào biết được, mỗi lần nói chuyện với bạn bè về người yêu cũ, về người sẽ xuyên suốt cuộc đời của mình, em luôn nhắc về anh, những lần như thế em cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào về người yêu của em. Người đó đã cho em một tình yêu thật đẹp, tràn ngập yêu thương và đong đầy hạnh phúc. Rồi chính em đã rời xa, để lại cho anh bao vụn vỡ, em biết rằng anh đã vô cùng đau khổ, em đã ra đi bỏ mặc anh với nỗi đau vô bờ bến.

Anh ạ, cảm xúc trong em dâng đầy, nhưng khi vào quán cà phê để viết cho anh đôi dòng tâm sự em lại không viết được gì, có lẽ do em không phải là người giỏi văn, hay đúng hơn em quá kém ở môn văn nên không biết dùng ngôn từ để bày tỏ những cảm xúc đang dâng tràn trong lòng.

Mặc dù cuôc sống hiện tại của em không hạnh phúc, nhưng em vẫn được an ủi rất nhiều vì người yêu của em đã và đang hạnh phúc, em sẽ cố gắng hạnh phúc với niềm hạnh phúc của anh. Vợ của anh quả là một người khôn ngoan và vô cùng may mắn, chị đã biết chọn anh làm người bạn đồng hành cho cuộc đời của chị, em rất ngưỡng mộ chị. Nhìn thấy anh chị hạnh phúc làm em rất chạnh lòng, nhưng hơn hết là em thấy mình được an ủi hơn nhiều vì ít nhất một trong hai chúng ta cũng có người hạnh phúc.

Anh Còi của em, em nhớ anh nhiều lắm, em sẽ không gọi điện cho anh đâu, dù vậy anh luôn ngự trị trong lòng em, xuyên suốt cuộc đời mình, sẽ luôn lắng đọng lại hình ảnh của anh. Em nhớ lắm những lần đi bên anh, tay trong tay cùng đi dạo trong công viên, những lần anh cõng em và chạy trong lên những bậc thang rồi lại chạy xuống, em đã cười nắc nẻ và vô cùng sung sướng. Nhớ những hộp cơm anh tranh thủ mua về cho em, anh là người biết em thích những món gì, anh đã làm thơ tặng em và viết cho em những trang nhật ký chứa chan tình yêu.

Em từng đan được một chiếc khăn tặng anh và hứa với anh rằng, sau này mỗi lần đến sinh nhật anh em sẽ lại đan tặng anh thêm một chiếc khăn để sưởi ấm anh trong cái rét mướt của mùa đông Hà Nội. Rồi những lời em hứa chỉ là hứa suông thôi, em đã chẳng làm được gì cho anh mà lại còn khiến cho con tim anh vụn vỡ.

Không hiểu sao hôm nay em lại vào quán cà phê, một mình chỉ để nghĩ và nhớ về anh thôi. Anh cho phép em được hạnh phúc với hạnh phúc của anh nhé. Sau bao bộn bề của cuộc sống, em chợt nhận ra rằng tình yêu nhiều khi không nhất thiết phải là ở mãi bên người mình yêu, chỉ cần mình luôn nhớ về họ và hạnh phúc với hạnh phúc của người đó là mình cũng đang được yêu đấy thôi, phải không anh?

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Sốc khi chồng có tình nhân

Đầu óc tôi như quay cuồng khi đọc được tin nhắn yêu thương của anh gửi cho người đàn bà khác.

Tôi và chồng lấy nhau đã được 20 năm và có với nhau một đứa con trai 18 tuổi. Từ đó đến nay, cuộc sống vợ chồng tôi đã trải qua biết bao thăng trầm, khó khăn trong cuộc sống. Tuy ban đầu lấy nhau, đời sống gia đình khá vất vả nhưng bù lại, vợ chồng, con cái sống rất hạnh phúc, trong nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười vui vẻ. Nhiều người nhìn vào tổ ấm của chúng tôi, ai cũng thấy ghen tị và ao ước có được một gia đình hạnh phúc như thế!

Từ khi lấy nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ chê trách anh điều gì. Anh là người chồng lý tưởng, sống với người thân, bạn bè rất chan hòa, gần gũi. Và đặc biệt, anh còn là người đàn ông tài giỏi, hiền lành và không bao giờ có tính trăng hoa, trêu đùa phụ nữ.

Khi mới cưới nhau, anh chỉ là một người công nhân bình thường. Nhưng anh là một người đàn ông có chí, khi tôi vừa sinh con thì anh xin đi học cao đẳng. Rồi cứ thế, gần như suốt thời gian chung sống với nhau, tôi luôn là hậu phương vững chắc đứng sau anh, động viên anh cố gắng vượt qua mọi khó khăn, vất vả. Để đến bây giờ, anh đã sắp học xong thạc sỹ và có một công việc tốt, lương cao.

Tôi luôn nghĩ mình đã sống hết lòng cho gia đình, chồng con, chưa bao giờ làm phiền lòng ai trong gia đình chồng. Giờ kinh tế gia đình đã sung túc hơn, con trai cũng đang ở tuổi trưởng thành, đẹp trai, học giỏi, rất được mọi người quý mến bởi sự thân thiện, gần gũi...

Cho đến giờ, trước mặt tất cả gia đình, họ hàng, bạn bè, vợ chồng tôi vẫn là một cặp đôi đẹp, một gia đình hoàn hảo. Thế nhưng cách đây hơn nửa năm, khi chồng tôi đi công tác về, tôi đã vô tình đọc được tin nhắn của anh gửi cho một người phụ nữ: "Trong lòng anh lúc nào cũng nhớ và yêu em thôi".Tận mắt đọc được những dòng tin nhắn đó, chân tay tôi bủn rủn, đầu óc như quay cuồng, mọi thứ trước mắt tôi dường như sụp đổ hết...


Tôi không thể biết được hiện tại anh có lừa dối mình hay không? (Ảnh minh họa)

Vậy là mọi sự hy sinh, tình yêu, lòng tin của tôi đã bị đánh cắp. Tôi buồn và đau khổ tột cùng... Suốt một thời gian dài, tôi ăn không ngon, ngủ không sâu giấc, lúc nào cũng bị ám ảnh bởi những tin nhắn yêu thương, mùi mẫn anh gửi cho người đàn bà kia...

Khi không thể chịu đựng được nữa, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với chồng. Thấy tôi nghiêm túc hỏi chuyện, anh thanh minh rằng: "Đấy chỉ là mối quan hệ xã giao chứ anh và cô ấy không có quan hệ gì hết". Và anh hứa "Anh sẽ không liên lạc với người đó nữa. Bọn anh không có gì đâu... em đừng suy nghĩ nhiều".

Tuy giờ đây, cuộc sống vợ chồng tôi đã trở lại bình thường nhưng trong lòng tôi bị tổn thương ghê gớm. Tôi cảm thấy không còn tin tưởng anh như trước nữa. Những giọng điệu yêu thương của anh dành cho người đàn bà ấy cứ lởn vởn trong giấc ngủ tôi.

Vì lòng tự trọng quá cao nên tôi không dám tâm sự chuyện này với ai... vì tôi sợ mọi người không giữ bí mật lại đưa chuyện gia đình tôi ra xì xào, bàn tán. Thời gian gần đây, tôi thường xuyên bị tress nặng và có lúc tôi đã nghĩ quẩn và muốn tìm đến cái chết.

Nếu như tôi biết được anh đã phản bội tôi cả về tâm hồn và thể xác thì chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng tôi không biết mọi chuyện thế nào, mối quan hệ của anh và người đàn bà kia đến đâu? Tôi cũng không thể biết được hiện tại anh và người ta có liên lạc với nhau nữa hay không?

Thật sự, tôi chẳng thể biết mình phải làm sao để thoát khỏi sự ngờ vực chồng và quay lại cuộc sống của mình như trước đây nữa. Mỗi ngày trôi qua, tôi càng thấy mình mệt mỏi và tiều tụy hơn. Tôi không biết phải làm sao để vượt qua được nỗi đau đớn này?

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Nỗi sợ mất vợ

Tôi phải làm sao để cô ấy có thể hiểu tình cảm của tôi và chấp nhận tôi đây?

Tôi năm nay 28 tuổi, cách đây 2 năm tôi có yêu một người con gái rất sâu đậm nhưng chúng tôi bị cả hai bên gia đình phản đối. Gia đình cô ấy phản đối vì muốn cô ấy lấy một người Việt kiều đã quen biết từ lâu, còn ba mẹ tôi thì muốn tôi lấy con một người bạn thuở hàn vi của ba mẹ. Chuyện cứ dùng dằng suốt cả năm như thế nên người yêu tôi chán nản, quyết tâm chia tay và lấy chồng rồi sang Mỹ định cư. Tôi vì quá đau khổ cũng đã chấp nhận sự sắp đặt của ba mẹ.

Ngày mẹ tôi dẫn Thu-người mà tôi sẽ lấy về, tôi thực sự không để ý tới cô ấy vì tôi đang rất đau khổ và tôi thầm đổ lỗi cho cô ấy chính là nguyên nhân khiến tình yêu của tôi tan vỡ. Hơn nữa khi đó cô ấy cũng không có gì nổi trội: da ngăm đen, gầy gò, duy chỉ có đôi mắt là khá đẹp. Nói là lấy nhưng thực sự thì chúng tôi không tôi không tổ chức đám cưới, chỉ đi đăng ký kết hôn và đeo nhẫn cưới thôi. Ba mẹ tôi không dám phản đối vì đây chính là điều kiện mà tôi đưa ra khi đồng ý lấy cô ấy, và cô ấy cũng không có ý kiến gì trong chuyện này. Tôi cũng lấy làm lạ nhưng không thắc mắc.

Trong suốt 1 tháng đầu sau khi lấy nhau, tôi không hề nói chuyện với Thu, thái độ thì luôn thù hằn và cáu gắt khi cô ấy làm sai chuyện gì hoặc cố nói chuyện với tôi. Lấy cớ bận việc tôi đã dọn qua phòng làm việc ngủ và cấm cô ấy qua khi chưa có sự cho phép của tôi. Tôi khi ấy thực sự không muốn nhìn mặt cô ấy, vừa đúng lúc ấy công ty nơi tôi làm việc đã cử tôi sang nước ngoài học MBA trong vòng 1 năm. Tôi nhận lời đi ngay không cần suy nghĩ. Ba mẹ tôi biết chuyện thì cũng không phản đối gì. Vào tối hôm tôi chuẩn bị đồ để sáng bay, Thu đã đem ít đồ gấp sẵn vào đưa cho tôi nhưng tôi chỉ lạnh nhạt nói với cô ấy rằng: "Tôi lấy cô không vì tình yêu, chỉ vì ba mẹ thôi vì vậy sau khi tôi du học về, tôi và cô sẽ ly dị để giải thoát cho nhau, coi như tôi cũng đã báo hiếu cho cha mẹ". Đúng lúc ấy ba tôi vào phòng đã nghe thấy và rất tức giận, đã tát tôi một cái và bỏ về phòng. Còn cô ấy sau một lúc im lặng cũng nói: "Em hiểu rồi, anh qua đó cứ yên tâm học hành, em sẽ chăm sóc ba mẹ cẩn thận. Sau khi anh về 6 tháng chúng ta sẽ ly hôn".

Sau khi tôi qua nước ngoài học tập, mẹ tôi vẫn thường xuyên gọi nói chuyện và khen Thu rất nhiều. Bà chỉ mong tôi nhanh chóng về và sinh cho bà thằng cháu đích tôn thôi. Thực sự thì sau một thời gian nguôi ngoai, tôi cũng cảm thấy có lỗi với Thu và muốn xin lỗi cô ấy nhưng chưa biết phải mở lời thế nào. Sau một thời gian thì ba tôi cũng nguôi giận và đã nói chuyện bình thường với tôi, còn tôi và Thu vẫn không hề nói chuyện với nhau thêm lần nào. Ngày tôi về nước, ngoài ba mẹ và chị gái đã lập gia đình ra đón thì còn một cô gái rất xinh đẹp ra đón tôi nữa. Trong khi tôi đang ngạc nhiên thì mẹ tôi đã nói: "Kìa Thu, xách đồ phụ chồng con đi kìa". Cô ấy chỉ dạ rồi xách dùm tôi cái vali. Tôi tròn mắt ngạc nhiên vì không thể ngở được cô ấy chỉ sau 1 năm đã trở nên xinh đẹp như vậy.


Bây giờ tôi thực sự đã yêu cô ấy rất nhiều rồi, không thể xa được. (Ảnh minh họa)

Khi lên xe ra về, cả gia đình tôi nói chuyện rất vui vẻ, còn cô áy chỉ im lặng và cười. Vừa về tới nhà, mẹ tôi đã giục hai đứa lên nghỉ ngơi vì tôi đã mệt kèm theo một nụ cười ẩn ý. Tôi và cô ấy lên phòng, cô ấy chỉ nói: "Anh đi tắm đi, để em cất đồ cho". Tôi làm theo như một cái máy, tắm xong đã thấy cô ấy xuống bếp phụ mẹ tôi nấu cơm. Đã lâu không được ăn đồ Việt Nam nên tôi ăn rất ngon miệng. Ăn xong, tiếp chuyện ba mẹ được một lúc thì mẹ tôi lại giục hai đứa đi ngủ. Lên phòng, cô ấy đi tắm rồi trải giường cho tôi, sau đó trải một cái chiếu nhỏ và ôm chăn gối xuống đất ngủ. Tôi còn chưa kịp hỏi thì cô ấy đã bảo: "Anh mới về nên bị lệch múi giờ, em ngủ lại hay trở mình nữa. Thôi anh cứ ngủ cho quen đi rồi tính sau"... Nói rồi cô ấy tắt điện đi ngủ. Thực sự đêm đó tôi không thể ngủ nổi, một phần vì lệch múi giờ, phần vì tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên. Tôi đã ngắm cô ấy ngủ. Thực sự bây giờ cô ấy rất xinh đẹp, gương mặt thon nhỏ, vóc dáng cân đối, làn da bánh mật và đặc biệt là đôi mắt hút hồn người đối diện... tự dưng tôi thấy lòng mình xao xuyến kỳ lạ.

Sáng hôm sau ngủ dậy tôi đã thấy mẹ và cô ấy dọn cơm sáng, cô ấy ăn một chút rồi đi làm. Sau đó được mẹ kể lại rằng sở dĩ cô ấy đồng ý lấy tôi vì ba mẹ tôi là ân nhân giúp mẹ cô ấy trong thời gian trước khi mẹ cô ấy mất, còn ba cô ấy đã mất sớm. Mình cô ấy phải vừa học vừa lo làm thêm kiếm tiền ăn học và giúp mẹ chữa bệnh. Sau khi ra trường, cô ấy đã được ba tôi xin vào làm văn phòng ở một công ty gần nhà, lương không quan trọng vì thực sự gia đình tôi rất giàu có. Ba mẹ tôi có 5 cửa hàng cho thuê, hai cụ lại có lương hưu khá cao, hơn nữa tôi vừa về nước đã được công ty bổ nhiệm làm phó giám đốc chi nhánh nên có thể nói cô ấy chỉ đi làm cho đỡ buồn, ba mẹ tôi cũng khuyến khích cô ấy đi làm vì không muốn ở nhà tù túng. Trong thời gian tôi đi vắng, cô ấy rất chu toàn vai trò con dâu và được ba mẹ cũng như chị gái tôi rất quý. Tôi lại càng cảm thấy có lỗi với cô ấy.

Buổi sáng, tôi ngỏ ý đưa cô ấy đi làm thì cô ấy từ chối với lý do say xe và công ty của chúng tôi lệch giờ làm. Buổi trưa thấy cô ấy đem đồ ăn từ nhà đi, tôi ngỏ ý trưa qua đón đi ăn cùng thì cô ấy lấy lý do ăn quen cơm mẹ nấu, không quên ăn quán. Đi làm đã vậy, ở nhà cô ấy cũng tránh tôi như tránh tà vậy. Nếu tôi trong phòng ngủ thì cô ấy ra ban công làm việc, nếu tôi ra ban công thì cô ấy xuống bếp, nếu tôi xuống bếp thì cô ấy lại ra phòng khách... Cô ấy còn nhất quyết không chịu ngủ chung. Tôi cũng không thể nói gì được vì chính tôi lúc đầu đã hắt hủi cô ấy, và một điều quan trọng là hình như cô ấy đã có người khác, tôi để ý thấy cô ấy rất hay nhắn tin, nói chuyện điện thoại và chát trên facebook. Tôi càng ngày càng thấy yêu cô ấy nhiều hơn và rất sợ mất cô ấy.

Cách đây hai tuần, công ty cô ấy có liên hoan, cô ấy đã uống khá say. Về tới nhà chỉ kịp thay đồ là cô ấy lăn ra ngủ. Tôi đã lợi dụng lúc cô ấy ngủ say và bế cô ấy lên giường, cả đêm được ôm cô ấy ngủ trong vòng tay tôi thực sự cảm thấy rất hạnh phúc. Tôi đã rất kiềm chế mới không làm điều gì có lỗi với cô ấy. Kể từ hôm đó có vẻ cô ấy đã biết tình cảm của tôi nên càng né tôi hơn. Tôi rất muốn được ôm cô ấy ngủ mỗi tối nên một hôm canh lúc cô ấy không để ý đã xuống nhờ mẹ pha cho một cốc sữa mang lên. Tới phòng thấy cảnh con dâu một nơi, con trai một nẻo, mẹ tôi rất giận đã mắng hai đứa một trận. Cô ấy vội vàng xin lỗi và nói dối là hôm nay hai vợ chồng giận nhau. Thế là từ hôm đó cô ấy đã phải lên ngủ cùng tôi. Tuy chỉ được ôm cô ấy lúc cô ấy đã ngủ say nhưng tôi vui như đứa trẻ được quà vậy. Nhưng mới đây, trong một buổi tiếp khách hàng tôi đã thấy cô ấy đi uống cà phê cùng người khác, trông họ rất tình cảm. Không kiềm chế được mình, tôi đã xông vào đấm cho gã kia một cái và lôi cô ấy về. Hôm đó hai đứa đã cãi nhau rất to, cô ấy nói đấy là người có tình cảm với cô ấy và cô ấy muốn ly hôn để đến với người ta. Tôi đã xin lỗi cô ấy vì chuyện trước kia và xin cô ấy cho tôi thời gian để chứng minh tình cảm của mình nhưng cô ấy không chịu. Mấy hôm nay cô ấy không nhắc tới chuyện ly dị nữa nhưng tôi rất lo lắng, chỉ sợ làm cô ấy giận thì cô ấy sẽ bỏ tôi mất. Bây giờ tôi thực sự đã yêu cô ấy rất nhiều rồi, không thể xa được. Tôi phải làm sao để cô ấy có thể hiểu tình cảm của tôi và chấp nhận tôi đây? Xin mọi người hãy giúp tôi. Tôi xin cảm ơn rất nhiều.

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Cân nặng của quá khứ

Mỗi bản thân con người đều có quá khứ cho riêng mình, cho dù nó xấu xa hay tốt đẹp.
Đêm tối là khoảng thời gian yên tĩnh nhất cho những ai đang tập trung, căng não ra với công việc, học hành thi cử, cũng là khoảng thời gian êm ái nhất cho những giấc ngủ sâu nồng sau những giờ lao động mệt mỏi với nắng gắt và gió bụi. Đêm còn là giây phút ngọt ngào cho những bờ môi hôn, những vòng tay siết chặt và cả những khao khát say mê. Và…đêm còn là những trăn trở, những tiếng thở dài cho những ai đang ngậm ngùi nghĩ về quá khứ!

Đôi khi tôi tự hỏi mình: cân nặng của quá khứ là bao nhiêu? Sao nó đè nặng lên tâm trí của mỗi con người đến vậy?

Thằng bạn thân nhất của tôi - chính xác là một thằng con trai rất trăng hoa với vô số những cuộc tình lướt qua. Điện thoại chật cứng tin nhắn của honey, baby, bà xã, ngốc…, ngày nghỉ của người khác lại chính là ngày bận rộn nhất của hắn bởi các cuộc hẹn hò, những trận vui cười suốt đêm. Nhưng thật ra, đó là cách để hắn lấp đầy những giây phút trống trải của lòng mình. Hắn không cho hắn có quyền được nghỉ ngơi, được rảnh rỗi, vì hắn sợ quá khứ lại về với hắn. Bên trong hắn, nơi góc nhỏ bé lẩn sâu trong trái tim đầy tàn tích của hắn là cả một hình bóng xưa cũ trọn vẹn, nguyên đầy. Người con gái ấy - mối tình đầu của hắn, người mà hắn đã tình nguyện trao tất thảy yêu thương, quan tâm, chia sẻ…đã buông tay hắn, để lại cho hắn một trái tim không còn nguyên vẹn, một kí ức khổ đau. Vì trái tim hắn vẫn chưa lành lặn, vết thương vẫn còn rỉ máu, cho nên hắn không thể dành yêu thương hắn cho bất kì ai.

Chị họ của tôi, một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu. Ngay từ những ngày còn bé tôi đã rất quý chị. Chị không xinh như những người con gái khác, nhưng tính cách của chị lại là một viên ngọc sáng ngời giữa biển người bao la này. Ngày chị lấy chồng, chúng tôi ai cũng vui mừng cho chị, và hy vọng gia đình chị có một cuộc sống hạnh phúc, đầm ấm bên những đứa trẻ thơ kháu khỉnh, hồng hào. Thế nhưng cuộc đời lại không được như ý con người ta ước ao! Sau ngày cưới không lâu, chồng chị đã bắt đầu cởi mở hơn với những mối quan hệ ngoài luồng. Sau khi chị biết chuyện, không khí gia đình chị từ đó khác hẳn so với những ngày ngọt ngào đầu tiên. Cho dù anh ấy nhận lỗi, nhưng bên trong chị vẫn còn đó một vết thương, một niềm tin bị tổn thương nặng nề. Chị vẫn tiếp tục đảm đương tốt trọng trách của một người vợ, người con dâu, nhưng niềm tin và tình yêu chị dành cho anh đã không thể như ban đầu được nữa…


Hãy đặt tay lên trái tim mình, cảm nhận nhịp đập của nó và hít một hơi thật sâu để tiễn biệt quá khứ và chào đón tương lai! (Ảnh minh họa)

Tôi quen một người em gái nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Em có dáng người không cao lắm, nhưng trong mắt tôi em rất mũm mĩm, đáng yêu. Mỗi lần khóe miệng em mỉm cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng là mỗi lần các chàng trai phải xuyến xao vì em. Thế nhưng, không mấy chàng trai ngỏ lời yêu với em, đối với họ, em chỉ là một đóa hoa tỏa sắc bên đường, họ chỉ muốn ngắm nhìn em, mà không muốn gắn bó cuộc đời họ với em, hay chỉ đơn giản là nắm tay em công khai giữa chốn đông người. Lí do rất đơn giản là do: bố em đã từng là người phải chấp hành hình phạt tù!

Quá khứ là một phần quan trọng của cuộc đời, là nền móng cho chúng ta vững bước tiến vào tương lai, thế nhưng có phải vì thế mà chúng ta đặt nặng nó, lấy nó ra để làm điều kiện tiên quyết cho mai sau? Quá khứ thật sự nặng đến vậy sao? Từ những ngày đã qua, nó có thể vươn tay ra để bóp chặt tương lai của tất cả mọi người hay sao?

Mỗi bước chân chúng ta đã đi qua đều là những bước chân duy nhất trên cuộc đời này, bởi sau đó thời gian sẽ trôi đi, khoảnh khắc đó không bao giờ có thể trở lại để chúng ta có thể sửa chữa sai lầm, khắc nét kỉ niệm và quét sạch nỗi đau. Cho nên những giây phút sắp tới, những giây phút đang trải qua, sao tất cả chúng ta không thể mỉm cười, không thể dang tay ra ôm lấy những khó khăn, giông bão phía trước? Cứ chìm sâu vào quá khứ, xem quá khứ như là vật nặng đè lên trí óc, não bộ của mình, căng cứng từng dây thần kinh, thì chẳng khác gì bạn buộc vào chân bạn một tảng đá nặng trịch khi bạn chạy trên đường đua!

Mỗi bản thân con người đều có quá khứ cho riêng mình, cho dù nó xấu xa hay tốt đẹp, thì đó cũng là điều đã trải qua, hãy nhớ về nó như những kỉ niệm, những bài học cho riêng mình. Con đường tương lai của chúng ta có thể chệch hướng hay vận hành đúng lối đi của nó là tùy thuộc vào suy nghĩ của bản thân. Hôm nay bạn ngồi suy tư ngẫm nghĩ về những gì đã qua, dằn vặt lương tâm, đau khổ vì nó, thì rồi sẽ có một ngày bạn có thể trách mình trước kia đã mất thời gian ngồi nghĩ những chuyện vẩn vơ, không dành khối thời gian đó để làm việc gì đó tốt đẹp, giúp ích cho bản thân, cho gia đình và cho cả xã hội. Thế sao bây giờ bạn không gỡ bỏ những điều khiến bạn nặng lòng xuống để vạch ra mục tiêu, hướng đi cho con đường phía trước của bạn? Rồi một ngày không xa nữa đâu, bạn sẽ thầm cảm ơn chính mình vì đã có hành động đúng đắn. Nào! Hãy đặt tay lên trái tim mình, cảm nhận nhịp đập của nó và hít một hơi thật sâu để tiễn biệt quá khứ và chào đón tương lai! Chắc hẳn là quá khứ nó không nặng như bạn tưởng tượng đâu.

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Em sẽ quên anh thôi

Anh hạnh phúc đồng nghĩa với việc em chỉ là người thừa trong cuộc tình này.

EM chợt buồn khi nhắc đến tên anh
MÃI không phai mối tình đầy kỉ niệm 
YÊU người nhiều nên tim em tan nát 
ANH nơi nào có nhớ đến em không?

Em sẽ quên anh thôi dù là không dễ, dù em không biết rõ thời gian để quên đi một người mình đã yêu và vẫn mãi yêu là bao lâu, nhưng em sẽ cố gắng vì em yêu anh đơn giản là như thế. Có ai đó đã từng nói yêu một người không phải ở bên cạnh người đó mới là hạnh phúc phải không anh? Và em đang rất cố gắng để có thể làm được điều đó, một điều mà tưởng chừng như rất đơn giản nhưng sao lại quá khó với em. Em cứ mãi không hiểu và câu hỏi tại sao em yêu anh thật lòng mà anh hững hờ để tình em ôm nỗi đau sâu vào tim. Em rất muốn hỏi anh câu hỏi tại sao đó. Anh đã đến mang cho em những yêu thương và cũng chính anh gây ra cho em một vết thương khó lành. Ta xa nhau điều đó có thật không anh? Em mơ hồ cảm thấy đời lạc lõng.

Đến cuối cùng em vẫn không thể hiểu tình yêu của mình sẽ đi đến đâu. Em cứ tìm mãi câu trả lời mà không biết câu trả lời ấy là ở nơi anh. Em thật ngốc phải không anh? Anh đã sớm cho em câu trả lời mà em cứ ngây ngô tìm mãi hay chính em không chấp nhận được sự thật. Tội nghiệp cho em kẻ đến sau, chỉ biết im lặng nhìn người hạnh phúc, nhưng không sao vì yêu đồng nghĩa với sự hi sinh mà anh. Nói như thế nhưng anh có biết em đau đớn thế nào khi người vợ yêu của anh nhắn tin nói với em rằng "Đừng bao giờ làm phiền cuộc sống hạnh phúc của hai người". Anh hạnh phúc thì em vui rồi nhưng sao khoé mi em lại cay cay thế này, anh hạnh phúc đồng nghĩa với việc em chỉ là người thừa trong cuộc tình này bởi vì em biết anh chỉ dừng chân nơi em những khi anh buồn và mệt mỏi.

Từ khi yêu anh thì em biết được điều đó và em vẫn âm thầm chấp nhận bởi em là kẻ đến sau mang nhiều mặc cảm và em cũng đã có gia đình. Em không muốn phá vỡ đi cuộc sống của cả hai. Chị đã nói với em rất nhiều "Nếu em có thể mang anh đi ra khỏi cuộc đời chị ấy thì hãy làm điều đó, còn không làm được hay anh không thể rời bỏ được cuộc sống mà chị ta ban cho anh thì em nên tránh xa anh ra". Em cay đắng và chua xót lắm bởi em biết mình chẳng là gì và anh cần cuộc sống đó hơn em, dẫu cho cuộc sống đó đã làm biến dạng phong cách người đàn ông mà người đời thường bảo với nhau là trụ cột gia đình. Cuộc sống mà khi mới quen anh cần em chia sẻ và khi đã đạt được rồi thì người ngoảnh mặt thờ ơ, phải không anh? Em biết em chỉ là cuộc vui, chỉ là món ăn để anh thay đổi khẩu vị. Người ta vẫn hay cười đùa bảo với nhau rằng đàn ông ai chẳng có lúc ngán cơm thèm phở, phở có thể ăn nhưng không ai chọn phở và món ăn lâu dài, phở rất ngon nhưng không thể ăn cùng lúc quá nhiều nên cơm vẫn là món ăn chính, và em biết cuộc sống anh chọn sẽ vắng bóng em.


Hãy đối diện sự thật đi anh dù chỉ mình em đau em vẫn không oán trách (Ảnh minh họa)

Em biết... em biết nhiều hơn những điều anh đang nghĩ và em sẽ làm những điều đó thay anh. Hạnh phúc đã xa tầm tay thì cố níu kéo làm chi hỡi anh, bên nhau chỉ giây phút thôi chứ đâu phải là mãi mãi thì mình cần chi níu giữ giây phút không thật này. Hãy đối diện sự thật đi anh dù chỉ mình em đau em vẫn không oán trách. Khoảng thời gian qua không có anh bên cạnh, không ai quan tâm hay thổi vào tai em những lời yêu thương như lúc mới vừa quen, cuộc sống cô đơn và tẻ nhạt lắm và cũng vì thế em đã tập quen dần cuộc sống như thế. Nói thật mới đầu em không quen lắm, em cảm thấy như có cái gì đó đè nặng trái tim em; cảm giác thật khó chịu, em đã không kìm chế được bản thân và gọi cho anh. Nghe được giọng nói ấm áp của anh bao kí ức ngày xưa lại tràn về, em rất muốn nói em rất nhớ anh, nhớ rất nhiều, nhưng em chợt nhận ra rằng anh bây giờ khác với trước kia nhiều lắm, chắc có lẽ vì em là người thua cuộc.

Em biết tình yêu trong sự xa cách giống như ngọn lửa trước gió, gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng ngọn lửa to. Còn tình yêu của mình như ngọn đèn trước gió vậy, gió thổi tắt ngọn đèn anh là người thấp lại nó. Cứ như thế đèn tắt thì anh lại thắ́p nó lên như một bản năng nhưng chỉ chợt cháy sáng lên rồi vụt tắt. Anh có hiểu vì sao lại như thế không? Vì anh không chú ý đến nó đang cần gì, cũng như tình mình vậy, khi anh đang vui vẻ hạnh phúc bên người anh nào có nhớ đến em, chỉ khi anh buồn em là người anh lựa chọn. Em không phải ngọn đèn vô tri vô giác, em có máu có thịt có linh hồn. Em biết cười khi nhìn thấy anh vui, biết khóc mỗi khi anh buồn, biết đau khi anh bỏ rơi em. Hình như với em lúc này là niềm đau, nếu như anh chọn cách rời xa em, em chỉ xin anh đừng bao giờ nhìn lại để cho em có thể quên được anh như trong lời hứa.

Ngày ngày cứ thế trôi qua và anh cũng theo thời gian đi xa mãi, anh cứ im lặng không một tin nhắn không điện thoại, trái tim em lúc đó tan nát cả, cố gắng cười nhưng nước mắt cứ rơi. Em không nhớ rõ em đã khóc bao nhiêu lần vì nhớ anh, và em cũng đã quên được anh. Khi em đã cố quên đi người, anh lại quay trở về bên em, em nghĩ em sẽ ghét anh lắm vì những gì anh đã gây ra cho em, nhưng em không làm được điều đó, có lẽ vì em yêu anh hơn cả bản thân mình. Và em lại một lần nữa lao vào vòng tay anh như chưa từng có chuyện gì. Em cứ ngỡ khi gặp nhau anh có nhiều chuyện để nói với em, nhưng không! Anh chỉ im lặng và hoàn toàn xa lạ với em. Em hụt hẫng, trái tim co thắt lại, em tự hỏi bản thân mình anh đây sao, anh đang đứng trước mặt em đây sao, người mà mỗi ngày em luôn nhớ mong và chờ đợi đây sao? Em cố quay mặt đi để anh không thấy em buồn, có cái gì đó cay cay ở khoé mắt, nghẹn ngào không nói thành lời, chỉ kịp nói với anh mình đừng gặp nhau nữa và chụp lấy tấm hình làm kỉ niệm như một người không ý thức em lao xe thật nhanh ngăn dòng lệ chảy. Em đã từng nghĩ sẽ không bao giờ khóc vì anh nhưng sao em lại thế. Anh biết không, em có thể chịu những lời nói cay nghiệt của chị nhưng không thể chịu được sự vô tâm hững hờ nơi anh. Nếu như là lúc mới quen khi thấy em như vậy anh sẽ rất lo lắng, sẽ nhắn tin và điện thoại cho em không ngừng, còn bây giờ mọi chuyện đã khác lòng người thì mau đổi thay. Anh hứa với em rất nhiều rồi cũng thất hứa thật nhiều, hãy trả lời em thật ra anh có bao giờ dùng tình cảm thật để yêu em hay chỉ muốn chứng tỏ phong độ của mình với những người phụ nữ anh đã từng gặp và em không là người ngoại lệ.

Mọi thứ với em giờ đây trở thành vô nghĩa, anh giờ như cơn gió vô tình đi lướt qua cuộc đời em. Mình đã quen và yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ, trong khoảng thời gian đó vui có buồn có giận hờn rồi chia tay cũng có, nhưng tất cả anh và em đều cùng nhau vượt qua. Giờ thì chẳng còn lại gì cả, chỉ còn tấm hình em vội vàng chụp lấy trong lúc chia tay. Nghĩ thật buồn cười, mình quen nhau cũng đã lâu nhưng tồn tại chỉ một tấm hình. Có lẽ người ta nói con người hay thay đổi chỉ có hình ảnh là không thôi (hình ảnh này là người em yêu nhất) anh có biết không, xót xa lắm khi em lại dành cho anh tình yêu hơn cả với chồng mình. Qua tất cả mọi chuyện em cảm thấy mình bị coi rẻ, lòng tự trọng của em bị tổn thương đến không thể cứu chữa. Khi yêu anh đắm say em thật là ngốc nghếch với cái suy nghĩ sẽ mãi chỉ là người tình, em sẽ luôn bên cạnh anh những khi anh cần, sẽ là cái bóng của anh... nhưng đến cuối cùng người đau lại là em. Người vô tình lãng quên đâu hề nghĩ suy tim em nhói đau khi nghĩ đến anh, làm sao em quên những tháng năm ta đã mặn nồng.

Muốn gởi vào đây những dòng thơ 
Một dấu chấm cho mối tình đã chết 
Những ân cần quan tâm nay cũng hết 
Để giờ đây chào tạm biệt tình yêu!
Mất bao nhiêu để hiểu rõ một điều 
Yêu thật khó hay quên đi mới khó 
Phải làm sao để xoá hình bóng đó 
Một tháng, một năm hay trọn cả một đời 
Mình đã xa nhau như anh mong đợi 
Mình lại trở về hai thế giới khác nhau 
Nhưng trong đời thường hay giấc chiêm bao
Có khi nào thoáng nhớ em-ngày ấy ?
Ngày tình yêu chúng mình bừng cháy 
Ta say tình chỉ thấy có nhau thôi 
Rồi đường tình phút chốc bỗng rẽ đôi
Bởi trái tim anh thuộc về người khác 
Và tất nhiên em là người mất mát
Chỉ biết lặng thầm,khẽ hát khúc biệt ly
Lệ đắng môi ướt đẫm bờ mi
Em cam chịu nhìn người đi mãi mãi 
Anh có nhớ em khi thấy lòng trống trãi ???
Có thấy buồn khi nhắc lại chuyện xưa?